|
|
Mỗi địa danh đều mang trong mình một vẻ đẹp riêng vốn có, và mỗi người yêu một nơi mà họ đi qua theo cách của riêng mình. Nếu TP Hồ Chí Minh đẹp với nhịp sống hối hả của những người trẻ thì Hà Nội gây thiện cảm với những buổi sớm bình yên, dung dị.
“Thức dậy thật sớm, đạp xe lòng vòng qua những phố phường, ghé quán trà đá vỉa hè nghe đôi ba câu chuyện cuộc sống cũng là một cách để cảm nhận vẻ đẹp thơ mộng của Hà Nội”, nhiếp ảnh gia Giang Trịnh chia sẻ.
|
|
Hình ảnh đáng nhớ nhất là mỗi dịp tháng 4 hay tháng 10, chạy dài dọc các con phố Yên Phụ, Giảng Võ hay đường Thanh Niên, bạn sẽ thấy ngập các xe đạp chở hoa loa kèn hay cúc họa mi… Chỉ mới nhìn thôi, lòng người ai nấy đều xốn xang kỳ lạ.
Những người bán hoa thường đến làng Nhật Tân, Phú Thượng hoặc chợ Quảng An, Quảng Bá (Tây Hồ) mỗi sáng sớm chở hoa về phố. Và rồi các ngóc ngách, ngõ phố đâu đâu cũng có những chị em thỉnh thoảng tay cắm tay bơm nước, chăm sóc cho những món hàng của mình được tươi tốt, mong đến cuối ngày bán bằng hết những chùm hoa xinh xắn.
|
|
|
|
|
|
|
|
Người ta thường nói, có gây cho nhau những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, tình yêu mới có thể đậm sâu. Nếu Hà Nội khiến con người ta ngán ngẩm vì tiết trời nồm ẩm, nhớp nháp vào mùa xuân; cáu gắt, bực dọc như muốn “đoạn tuyệt yêu thương” vì những đợt nóng đỉnh điểm 42, 43 độ C… của mùa hè; mảnh đất này lại xoa dịu người ta bằng sự da diết, yêu đến phát hờn của mùa thu, của những chiếc lá vàng lẹ bay trong gió, của hương cốm phảng phất và những cốc trà ấm nóng, tỉnh người mỗi sớm ban mai…
Và cứ thế, đông Hà Nội lại khiến người ta xích lại gần nhau hơn bởi hơi ấm trong mỗi cái nắm tay, những cái ôm nhẹ mỗi đợt lạnh thấu xương. Cứ thế từ năm này qua năm khác, từng thăng trầm cảm xúc len lỏi sâu vào tâm can mỗi người, khiến người ta cứ yêu, cứ gắn bó và nhung nhớ Hà Nội đến thế…
|
|
Chưa có địa phương nào có nhiều bài hát hay như các ca khúc về Hà Nội. Qua bài hát Nhớ mùa thu Hà Nội, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mô tả về mảnh đất này đẹp đến nỗi các nhà nhiếp ảnh phải lao tâm khổ tứ sáng tác theo:
Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng
Cây bàng lá đỏ nằm kề bên nhau
Phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió
Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ
Cốm sữa vỉa hè thơm bước chân qua.
Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.
Bao nhiêu vẻ đẹp về mùa thu Hà Nội đã nằm trọn trong bài hát này của ông.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Hà Nội ơi xanh xanh liễu rủ mặt hồ Gươm
Cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng
Con sóng nào vẫn vỗ về vào đam mê
Hà Nội ơi, Hà Nội ơi.
Ta nhớ không quên những tháng năm qua
Một nét riêng tư gợi nhắc cho ai
Là nhắc đến những kỷ niệm đã qua.
Hà Nội ơi nhớ về mùa thu tháng mười
Áo học trò xanh những hàng me
Hà Nội ơi ta nhớ không quên
Hà Nội ơi trong trái tim ta.
Chiều mùa thu gió về rộng trên phố phường
Nắng vàng hồng tươi những nụ cười
Hà Nội ơi ta nhớ không quên
Hà Nội ơi trong trái tim ta.
|
|
|
|
Bước xuống phố sáng tinh mơ
Dạo qua góc công viên, có bao điều
Người người chào bình minh đang đến
Nhìn cụ già tập dưỡng sinh
Sao trong tâm ta thấy bình yên
Một Hà Nội rất thân quen…
Đưa em đi qua phố phường bao sắc màu, bao ánh đèn
Ngồi ăn một quán ven đường
Hà nội nhẹ nhàng ấm áp, dịu dàng đậm chất thơ
Một ngày xa , một cảm giác, lòng chợt nhớ…
Đưa em đi qua thăng trầm bao tháng năm đã úa màu
Gọi tên từng phố cổ
Chiều nhạt nhòa hồ Gươm lung linh, ngọt ngào hoa sữa thơm
Gọi mùa thu về thật lâu để ta biết… nồng nàn.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Sáng thức giấc loanh quanh thật lâu
Tìm chiếc áo khiến tôi nhẹ nhàng
Sáng cứ thích ven theo Hồ Gươm
Chạy theo lối quanh co, rồi níu đôi chân của tôi
Vườn hoa cất đôi sương thường ngày…
Bàn chân ai nhẹ êm ái Hồ Gươm sớm mai
Hàng cây xanh rợp soi bóng ngả nghiêng xuống dòng xanh
Hạ tai phone để nghe ngóng, một ngày mới lên rồi
Một quán kem im lặng thảnh thơi
Nhìn trong bước chân đang cần nghỉ ngơi giữa trời.
(Hồ Gươm sáng sớm – Lưu Thiên Hương)
Cứ thế, không biết đến bao câu thơ, lời hát với ngàn tình yêu gửi trọn tới Hồ Gươm, nơi được ví như trái tim của Thủ đô, nơi vẫn luôn gìn giữ sự bình yên, trong lành và lắng đọng giữa nhịp sống hối hả của khu trung tâm thành phố.
|
|
|
|
Nhiếp ảnh gia Xuân Chính cho rằng con gái Hà Nội gốc đẹp cả nhan sắc lẫn sự sang trọng và thanh lịch. Từ khi mới cầm máy ảnh anh đã thường xuyên chụp các thiếu nữ xinh đẹp và ít nhiều có sự tổng kết về họ. Anh bảo thiếu nữ Hà thành xứng đáng với những gì văn học nghệ thuật từng ngợi ca.
Và hình ảnh người con gái ấy luôn gắn liền với những cành hoa và nhất là tà áo dài trắng tinh khôi, đầu đội nón lá, nhẹ nhàng thướt tha, trong sáng mà đài các. Con gái miền Bắc nói chung thanh mảnh và tao nhã. Thời tiết phú cho họ nước da, vóc dáng. Sống ở Hà Nội có môi trường tốt, giúp phái nữ thanh lịch, duyên dáng hơn. Nét đẹp này càng được tôn lên trong mùa thu Hà Nội, với những bó cúc họa mi hay từng đoá hoa kèn trắng trên mỗi sạp hoa ven đường.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Từng có chàng trai Sài Gòn quyết tâm rời nơi chôn rau, cắt rốn ra Thủ đô theo đuổi một người con gái với mái tóc dài đen óng cùng nụ cười, giọng nói dịu dàng và cầu kỳ trong mỗi mâm cỗ gia đình dịp lễ… Cũng không hiếm gặp hình ảnh những người vợ Bắc theo chồng vô Nam lập nghiệp vì “anh nhà hồi tán chị vừa mê giọng nói, lại thích món Phở gia truyền mà chị làm chiêu đãi…”.
Những mối tình thơ mộng mà tràn đầy yêu thương, kết nối những con người hai miền Tổ quốc chắc hẳn không hiếm và cũng khiến biết bao người nghe cảm động, mới biết rằng người con gái Hà Nội gốc tuyệt vời đến thế nào.
Theo lời các bậc cao niên, các cô gái Hà Nội ngày xưa và cả cho đến nay phần lớn đều đẹp người, tốt nết. Dưới con mắt của họ, các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép, chưa kể khả năng thêu thùa may vá, nữ công gia chánh và nhiều ưu điểm khác, nhìn chung rất đảm đang.
|
|
Nguồn: Giang Trịnh – Xuân Chính
.jpg)


































